rss
twitter
  • Một trang web mới của Mạng Vật Lý

Thơ của TS Lê Thống Nhất và con gái

| Posted in Thư giản |

0

Bài thơ TS Lê Thống Nhất tặng con gái yêu nhân ngày 8/3

 

Đã bao ngày mùng tám tháng ba

Con từng sống trong nhà cùng cha mẹ

Cha giật mình nghe : “Sang năm con sẽ…

Đi làm dâu đâu bên mẹ hàng ngày…”

 

Khóe mắt cha như bỗng thấy cay cay

Con sẽ chẳng trong vòng tay mình nữa !

Phòng tầng ba trống không sau cánh cửa

Ghế phòng ăn nhiều bữa vắng con ngồi…

 

Cha nhớ về một quá khứ xa xôi

Hai mươi ba năm đã trôi nhanh vậy

Mẹ chuyển dạ từ cái đêm hôm ấy

Lúm má xinh cha luôn thấy con cười

 

Gia đình mình di chuyển mấy nơi

Cuộc sống đi qua một thời gian khó

Cha mải miết làm ăn, mẹ căn từng đồng nhỏ

Vẫn ấm vui vì có Thỏ bên mình

 

Viên ngọc sớm mai thêm sáng lung linh

Con khôn lớn từ tình cha, nghĩa mẹ

Các anh lớn mà con còn bé

Nên ai ai cũng chia sẻ con nhiều

 

Vẫn mong con hiểu thêm đủ mọi điều

Vẫn mong con tròn “công, dung, ngôn, hạnh”

Vẫn mong con sẽ có ngày giang cánh

Vẫn giật mình khi nghĩ cảnh xa con…

 

Ôi! Năm nay hai ba tuổi đã tròn

Với tình yêu đã   “thề non, hẹn biển”

Trái tim con thêm hình người xuất hiện

Chẳng thể nào chỉ riêng chuyện mẹ cha

 

Con gái Mai “tròn” tri ân “nhà thơ toán học”

Gửi cha

 

Mới ngày nào con bé nhỏ thơ ngây

Nay khôn lớn nhưng  vẫn còn nông nổi

Công dậy dỗ, yêu thương sớm tối

Đã bao đêm cha giấc ngủ chẳng tròn…

 

Con sẽ không quên dáng mẹ hao mòn

Đôi mắt mỏi, chân đau, lưng trĩu từng gánh nặng

Vẫn miệt mài chăm bốn con khó nhọc

Từng bữa cơm, giấc ngủ vẹn đầy.
 Nếu một ngày con không ở nơi đây

Con sẽ nhớ sẽ tự hào biết mấy

Cha của con – người  xây ngôi nhà ấy

Của yêu thương, hạnh phúc gia đình

 

Cha vẫn yêu mẹ, vẫn trọn bao tình

Dành cho đứa con hư chưa yên lòng cha mẹ

Tính ngang bướng, vụng về, non trẻ

Cha nước mắt rơi khi con khóc hôm nào…

 

Đọc thơ cha  đêm thức đến nôn nao

Khoé mắt cũng cay, lệ trào vai nhỏ

23 năm đầu đời vui buồn từng có

Nhớ ơn người đã cho cả đời con…

Lê Việt Ngọc Mai

 

 

6/3/2012

TS. Lê Thống Nhất